Chủ Nhật, 23 tháng 2, 2020

Thay đổi góc nhìn, truyện cổ tích sẽ cho trẻ những bài học quý giá

là một phần không thể thiếu đối với chúng ta. Tôi tin chắc rằng chúng ta không ai lớn lên mà không nghe qua một vài câu chuyện cổ tích.

Nó không chỉ mang phép màu nhiệm như tuổi thơ vốn hồn nhiên mơ mộng, nó là tiền đề để ươm mầm những mong ước rằng: Hãy sống tốt, hẳn được ông bụt bà tiên giúp và răn đe không nên làm việc xấu.

Nhưng cổ tích không chỉ là những gì huyền bí, phép màu mà nguyên nó là cuộc sống rất đời thường và trung thực. Tôi xin trích một bài giảng về chuyện cổ tích mà tôi thấy rất hay, đáng để chúng ta nghĩ ngợi.

Thầy: Các em thích và không thích nhân vật nào trong truyện Cô bé nhọ nhem?

học trò: Thích Cô bé nhọ nhem Cinderella ạ, và cả Hoàng tử nữa. Không thích bà dì ghẻ và chị con riêng bà ấy. Cinderella tốt bụng, đáng yêu, lại xinh đẹp. Bà dì ghẻ và cô chị kia đối xử tồi với Cinderella.

Thầy: Vào đúng 12 giờ đêm mà Cinderella chưa kịp nhảy lên cỗ xe quả bí thì sẽ xảy ra chuyện gì?

học trò: Thì Cinderella sẽ trở lại có hình dạng Lọ Lem rếch rác như ban đầu, lại mặc bộ áo quần cũ rách rưới tồi tàn.

Thầy: do vậy, các em nhất quyết phải là những người đúng giờ, nếu không thì sẽ tự gây rắc rối cho mình. Ngoài ra, các em tự nhìn lại mình mà xem, em nào cũng mặc xống áo đẹp cả. Hãy nhớ rằng chớ bao giờ ăn mặc lôi thôi mà xuất hiện trước mặt người khác.

Các em gái lại càng phải chú ý chuyện này hơn. Sau này khi lớn lên, mỗi lần hẹn gặp bạn trai mà em lại mặc lôi thôi thì người ta có thể ngất lịm đấy.

Sau đó thầy giả ngất lịm, cả lớp cười ồ.

hiện thời thầy hỏi một câu khác. Nếu em là bà mẹ kế kia thì em có tìm cách ngăn trở Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử hay không? Các em phải giải đáp hoàn toàn thật lòng.

Học sinh lặng im, lát sau có em giơ tay xin nói: Nếu là bà mẹ kế ấy, em cũng sẽ ngăn trở Cinderella đi dự vũ hội.

Thầy: tại sao thế?

học trò: Vì em yêu con gái mình hơn, em muốn con mình trở thành hoàng hậu.

Thầy: Đúng. bởi vậy chúng ta thường cho rằng các bà mẹ kế nghe đâu đều chẳng phải là người tốt. Thật ra họ chỉ không tốt với người khác thôi, chứ lại rất tốt với con mình. Các em hiểu không? Họ không phải là người hoàn toàn xấu. Chỉ có điều họ chưa thể yêu con người khác như con mình mà thôi.

hiện thời thầy hỏi một câu khác: Người mẹ kế không cho Cinderella đi dự vũ hội của Hoàng tử, thậm chí khóa cửa nhốt cô bé trong nhà. Thế tại sao Cinderella vẫn có thể đi được và lại trở nên cô gái xinh đẹp nhất trong vũ hội?

học trò: Vì có cô tiên giúp ạ. Cô tiên cho Cinderella mặc quần áo đẹp, lại còn biến quả bí thành cỗ xe ngựa, biến chó và chuột thành người hầu của Cinderella.

Thầy: Đúng, các em nói rất đúng! Các em thử nghĩ xem, nếu không có cô tiên đến giúp thì Cinderella không thể đi dự vũ hội được, phải không?

học trò: Đúng ạ.

Thầy: Nếu chó và chuột không giúp thì chung cuộc Cinderella có thể về nhà được không?

học trò: Không ạ.

Thầy: Chỉ có cô tiên giúp thôi thì chưa đủ. vì thế các em cần để ý: Dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, chúng ta đều cần có sự viện trợ của bạn bè. Bạn của ta không cố định là cô tiên, nhưng ta vẫn cần đến họ. Thầy mong các em có càng nhiều bạn càng tốt. hiện, đề nghị các em thử nghĩ xem, nếu vì mẹ ghẻ không muốn cho mình đi dự vũ hội mà Cinderella bỏ qua nhịp ấy thì cô bé có thể trở nên vợ của hoàng tử được không?

học trò: Không ạ. Nếu bỏ qua dịp ấy thì Cinderella sẽ không gặp hoàng tử, không được hoàng tử biết và yêu.

Thầy: Đúng quá rồi. Nếu Cinderella không muốn đi dự vũ hội thì cho dù bà mẹ ghẻ không cản trở đi nữa, thậm chí bà ấy còn ủng hộ Cinderella đi nữa, chung cục cô bé cũng chẳng được lợi gì cả. Thế ai đã quyết định Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử?

HS: Chính là Cinderella ạ.

Thầy: Cho nên các em ạ, dù Cinderella không còn mẹ đẻ để được thương xót, dù bà mẹ kế không yêu cô bé, những điều ấy cũng không thể làm cho Cinderella biết tự thương yêu chính mình. Chính vì biết tự yêu lấy mình nên cô bé mới có thể tự đi tìm cái mình muốn giành được. ví thử có em nào cảm thấy mình chẳng được ai yêu cả, hoặc lại có bà mẹ ghẻ không yêu con chồng như trường hợp của Cinderella, thì các em sẽ làm thế nào?

học trò: Phải biết yêu chính mình ạ,

Thầy: Đúng lắm! Chẳng ai có thể ngăn trở các em yêu chính bản thân mình. Nếu cảm thấy người khác không yêu mình thì em càng phải tự yêu mình gấp bội. Nếu người khác không tạo thời cơ cho em thì em cần tự tạo ra thật nhiều cơ hội. Nếu biết thực thụ yêu bản thân thì các em sẽ tự tìm được cho mình mọi thứ em muốn có. Ngoài Cinderella ra, chẳng ai có thể ngăn trở cô bé đi dự vũ hội của hoàng tử, chẳng ai có thể cản ngăn cô bé trở nên hoàng hậu, đúng không?

HS: Đúng ạ.

Thầy: Bây giờ đến vấn đề cuối cùng. Câu chuyện này có chỗ nào chưa hợp lý không?

Học sinh im lặng một lát và đáp: Sau 12 giờ đêm, mọi thứ đều trở lại nguyên dạng như cũ, thế nhưng đôi giày thủy tinh của Cinderella lại không trở về chỗ cũ.

Thầy: trời đất! Các em thật giỏi quá! Các em thấy chưa, ngay cả nhà văn vĩ đại (nhà bút pháp Charles Perrault, tác giả truyện Cô Bé Lọ Lem) mà cũng có lúc sai sót đấy chứ.

Cho nên sai chẳng có gì đáng sợ cả. Thầy có thể cam đoan là nếu sau này có ai trong số các em muốn trở nên nhà văn thì nhất thiết em đó sẽ có tác phẩm hay hơn tác giả của câu chuyện Cô bé Lọ Lem! Các em có tin như thế không?

Chia sẻ bài viết của bạn cho trang Ý kiến .

Hoàng Vinh

0 nhận xét:

Đăng nhận xét